BỐ CỤC BÀI CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ

     

Hướng dẫn soạn bài Chữ tín đồ tử tù trong SGK Ngữ văn 11 giúp họ hiểu rộng về nét xin xắn truyền thống của dân tộc bản địa nay đã bị mai một kia là thẩm mỹ và nghệ thuật viết chữ thư pháp. Kế bên ra, trải qua cuộc chạm chán gỡ đầy trái ngang giữa người tử tù và viên quản ngục, nhà văn Nguyễn Tuân muốn khẳng định cái đẹp luôn luôn gắn với cái thiện và loại đẹp luôn luôn có sức mạnh cảm hóa bé người.

Bạn đang xem: Bố cục bài chữ người tử tù

Khái quát sản phẩm Chữ tín đồ tử tù nhân - Nguyễn Tuân

*

Bố cục

Phần 1 (Từ đầu… dò ý tứ hắn như thế nào rồi đã liệu): mường tượng hình ảnh của Huấn Cao trong mắt viên quản ngục qua lời của thầy thơ lại. Một chút tâm trạng của viên quản ngục tù được bộc lộ.

- Phần 2 (tiếp… sẽ phụ mất một lớp lòng trong thiên hạ): cảnh ngộ ngược: viên quản lao tù đối xử đặc biệt tốt cùng với Huấn Cao, thế ra viên quản ngục là một tình nhân cái đẹp, ông ngưỡng mộ tài năng của Huấn Cao.

- Phần 3 (còn lại): Cảnh tượng đến chữ vào tù

Tóm tắt: Chữ tín đồ tử tù 

  Huấn Cao bị tù bởi mang tội là người đầu tàu cuộc khởi nghĩa cản lại triều đình, ông bị kết án tử hình. Ông là fan nổi danh viết nhanh viết đẹp nên có tương đối nhiều người xin chữ, mặc dù ông chỉ đến chữ những ai xứng đáng mà cấm đoán chữ bừa bãi. Ở nhà tù vị trí Huấn Cao bị giam, viên lao tù tù ở kia là người dân có thiên lương, trọng điểm hồn nghệ sĩ, viên quản lí ngục vẫn tiếp đãi đối xử cùng với Huấn Cao một cách tử tế. Cai quản ngục đang biệt đãi Huấn Cao và các bè bạn của ông. Viên quản ngục hâm mộ nét chữ của Huấn Cao buộc phải rất ước ao xin được chữ của ông. Ban sơ khi chưa biết tấm lòng quản ngại ngục, Huấn Cao tỏ ý coi thường miệt, tuy thế khi đầy đủ điều đang rõ, phát âm được tấm lòng thiện lương của viên quản ngại ngục, cảnh tượng đến chữ trong ngục tù tù về tối tăm dơ giữa tối khuya đã diễn ra, kia quả thực là 1 trong cảnh tượng chưa từng thấy: Huấn Cao – kẻ tử tầy - tay viết như rồng cất cánh phượng múa bên trên tấm lụa bạch còn viên cửa hàng ngục và thầy thơ lại – fan coi tù- khúm vắt đứng bên. Huấn Cao cũng gửi ra đông đảo lời khuyên tốt cho quản ngục, ông khuyên răn quản lao tù hãy về quê để giữ mang lại "thiên lương" trong sáng, bởi cái đẹp khó có thể dung hòa cùng vẹn nguyên nơi bất minh của loại ác. Viên quản ngục tù nghe lời khuyên nhủ của ông Huấn Cao một cách kính cẩn "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh".

Soạn bài: Chữ bạn tử tù 


Câu 1 (trang 144 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

Có không ít truyện ngắn thâu tóm được cái xuất dung nhan của trường hợp và khai thác nó, cùng với Chữ tín đồ tử tù cũng vậy. Nguyễn Tuân cũng vậy, ông hình thành cảnh cho chữ ngơi nghỉ nơi tăm tối xấu xí thành một cảnh đến chữ xuất thần của tín đồ nghệ sĩ Huấn Cao. Tưởng chừng kẻ xấu là viên quản ngại ngục, nhưng lại không, viên quản lao tù cũng chỉ nên nạn nhân của làng mạc hội, một tấm lòng đẹp nhưng mà vì thực trạng trở đề nghị xấu xí tàn ác ở lớp vỏ của người coi phạm nhân. Cũng chính vì thế nét đẹp tâm hồn khi gặp mặt Huấn Cao- một tử tù túng lại càng rất đẹp hơn. Đó đó là giá trị của nghệ thuật, của nét đẹp tâm hồn thoát xác khỏi chiếc áo danh phận.

- tính năng của trường hợp đặc biệt: tôn lên vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao – con người tài hoa và nét trẻ đẹp tâm hồn của viên quản ngục. Chúng cũng tô đậm thâm thúy chủ đề ca ngợi cái đẹp, nghệ thuật, loại thiện thắng lợi tà ác giữa không gian tối tăm của chiếc ác. 

Câu 2 (trang 144 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

a. Biểu tượng nhân trang bị Huấn Cao

Cái đẹp lẩn tắt hơi và len lỏi số đông nơi, dù rằng nơi đó bao trùm bóng tối. Huấn Cao và viên quản ngục tù là hình hình ảnh thể hiện điều đó.

∗ Huấn Cao là bạn nghệ sĩ tài hoa

- Một con người có nhân bí quyết của tín đồ nghệ sĩ, có tài năng viết chữ vô cùng nhanh, cực kỳ đẹp – con chữ mô tả con tín đồ và trung tâm hồn. Mỗi con đường mỗi đường nét chữ rất nhiều lan tỏa, tiềm ẩn khát vọng, ước mơ tung hoành

 - fan ta đồn: đạt được chữ ông Huấn là đã đạt được báu đồ vật ở đời. Ấy new bảo chữ ông đẹp và quý lắm

→ Đó đó là truyền nhân của hình tượng tài hoa nhưng mà Nguyễn Tuân viết nên, ông ca ngợi nét tài giỏi của Huấn Cao cũng là ca tụng cái đẹp, loại xuất sắc. Từ bỏ đó hiện hữu lên tư tưởng trọng bạn tài hoa, yêu dấu nghệ thuật thư pháp truyền thống của dân tộc. 

∗Huấn Cao là con người dân có khí phách hiên ngang

- Thái độ, tứ thế của người dân có đạo đức: dỗ gông, nhấn rượu giết mổ một giải pháp thản nhiên. Và tứ thế với cái ác cái xấu luôn vững vàng. 

∗ Thiên lương vào sáng, nhân giải pháp cao cả

- quan niệm cho chữ: không quan tâm tiền bạc, vì cái đẹp con chữ không đến từ tiền : trừ vị trí tri kỉ bên cạnh đó không bởi vàng bội nghĩa châu báu mà mang lại chữ

- thái độ với quản ngục:

+ coi thường miệt khi ban sơ cho rằng tên coi ngục tù cũng chỉ là người tiểu nhân.

+ Khi đã nhận ra, Huấn Cao xúc cồn trước tấm lòng tình thật và yêu nét đẹp của cai quản ngục, ôngđã coi quản lao tù là tri kỉ tri kỉ 

→ Huấn Cao là khuôn mẫu của con người có có vẻ đẹp uy nghi, đan cài hợp lý cái tài loại tâm nghệ sĩ, bậc nhân vật vững xoàn đứng hiên ngang dẫu giông bão ập đến.

Xem thêm: Giải Bài 8 Trang 54 Sgk Hóa 10, Bài 8 Trang 54 Sgk Hóa Học 10

b. ý niệm của Nguyễn Tuân về cái đẹp

- cái đẹp đi tức thời với chiếc thiện

 - Chỉ gồm sự dung hòa giữa chiếc tâm – chiếc tài thì kia mới là một trong nhân giải pháp đẹp

 - Nguyễn Tuân mệnh danh và quý trọng Huấn Cao, nuối tiếc nuối những người nghệ sĩ bao gồm tâm có tài năng như ông Huấn

Câu 3 (trang 144 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

Để biến hóa một nhân đồ gia dụng được Huấn Cao cảm kích yêu thương quý, nhân vật quản ngục ấy hẳn là 1 người có say mê, tất cả tình yêu thương với nghệ thuật, đồng thời cũng là người tài giỏi năng. Mặc dù cho là khi chưa chạm chán Huấn Cao hay là lúc đã gặp rồi, con fan ấy vẫn duy trì được đường nét phẩm chất đáng quý là mếm mộ cái đẹp. Viên quản lao tù ngợi khen chiếc tài cái tâm của người viết nên các nét chữ đẹp, khen ngợi Huấn Cao (một tử tù) có một chí khí ngang tàng, mặt khác trân trọng người có tài năng mà hy vọng biệt đãi Huấn Cao trong những ngày sống tù khổ cực. Còn khi đã gặp gỡ Huấn Cao rồi, con bạn ấy biểu hiện thái độ kính trọng của mình, dùng phẩm chất của chính mình để khiến Huấn Cao nhận ra được tấm lòng mình, ông sẽ thiết đãi đặc biệt quan trọng tử tế với cùng 1 kẻ tử tù có tài năng có tâm.

Con người mẫu khi họ gồm tâm hồn đẹp. Viên quản ngục tại đây cũng vậy, tác giả đã tụng ca con bạn ấy như “một thanh âm vào trẻo chen vào thân một bản đàn cơ mà nhạc giải pháp đều lếu láo loạn xô bồ”, bởi bạn đại diện đảm bảo cho cái ác lại tất cả một tâm hồn thiện nghệ, một trọng tâm hồn nghệ sỹ. Ông ta bao gồm thú si thư pháp nhưng mà chỉ những người yêu cái đẹp new nuôi chăm sóc được tình thân này. Cơ mà thú nghịch chữ ấy có đối kháng thuần là 1 trong những con chữ đâu, bé chữ ấy nên được viết ra bởi vì một người cừ khôi trong sạch như Huấn Cao. 

Nói vậy đang rõ, quản ngục chính là một tấm lòng trong cõi trần như Huấn Cao đang nói, cũng là 1 nốt nhạc trong giữa vùng ngục tù nhân như.

Câu 4 (trang 144 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

- Cảnh đến chữ thì không có gì lạ vào thời thư pháp đăng vương bấy giờ. Tuy nhiên để vươn lên là một “cảnh tượng xưa nay trước đó chưa từng có” thì nó thiệt không dễ dàng chút nào. Nó phải tất cả dấu ấn, yêu cầu có đặc biệt quan trọng để đổi thay cảnh tượng riêng lẻ và xứng đáng trân trọng.

Xét nét quang cảnh ấy, con chữ đẹp mang đến mấy cũng dễ bị mờ không sạch bởi không gian tăm tối của chốn ngục tù. Nhưng lại không, chỗ này mờ ám thật, dơ thỉu ẩm ướt thật, mà lại nó chỉ càng làm tôn vinh con chữ với tấm lòng fan cho chữ cũng tương tự người xin chữ nhưng thôi. Vì sao phải mang lại chữ trong không gian tối và thời hạn đêm khuya như thế? tất cả khó nói gì không? gồm đấy. Một câu hỏi tại sao không cực nhọc để trả lời, ấy là bởi điều này không thể triển khai giữa ánh nắng ban ngày, thân ánh sáng tàn ác của thôn hội, của chế độ, nó bị kìm hãm. Nhưng thiết yếu cái giam cầm đó bắt đầu nói lên cực hiếm của cảnh đến chữ thi thoảng thấy.

 - Cảnh tượng đẹp cũng vì hai con tín đồ mang danh nghĩa của hai giai cấp, hai nỗ lực lực khác nhau lại có nút giao giữa thế giới tâm hồn. Người cho chữ là tử tù, mất từ do, khắp tín đồ là gông là xích, còn bạn kia, con fan xin chữ ấy lại là kẻ giữ khóa gông xích tuy vậy không thể mở khóa theo ý mình, trái lại với gia thế cầm khóa, bạn quản ngục tù lại khúm thế trong cố bị động. Bạn tử tù đọng là tín đồ đem tặng ngay chữ cùng cũng là fan cho lời khuyên.

- Sự hoán đổi ngôi vị tạo thành thế nghịch đảo trong tình huống. Tín đồ tử tù giới thiệu lời răn dạy rằng loại đẹp hoàn toàn có thể mọc mầm và dưỡng vào nơi tăm tối của loại ác. Mà lại nó ko thể hạnh phúc sống thông thường mãi được. Chính vì thế con tín đồ chốn mờ ám địa lao tù chỉ xứng đáng được thưởng thức cái rất đẹp khi thiên lương được vững vàng vàng. Đây cũng là thông điệp ý nghĩa sâu sắc mà Nguyễn Tuân đưa ra tới người đọc, cảm hóa nhỏ người. Mẫu đẹp, cái tài, và thiên lương trong trắng được cảm hóa bởi vì một tín đồ tử tầy đã đem đến ánh sáng tươi new cho truyện ngắn.

Xem thêm: Các Dạng Bài Tập Hai Góc Đối Đỉnh Lớp 7 Bài 1: Hai Góc Đối Đỉnh

 Câu 5 (trang 144 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

Nguyễn Tuân thiệt sự là bậc thầy khi sử dụng ngôn ngữ, xuất bản hình tượng, thẩm mỹ và nghệ thuật lãng mạn, tương phản. Hình tượng nhân vật dụng được xung khắc họa qua những trường hợp éo le kịch tính (người bao gồm thiên lương lại có tác dụng nghề giết bị tiêu diệt thiên lương). Nhân đồ vật trong truyện được lí tưởng hóa về vẻ đẹp nội tâm đến cả phi thường. Rồi thì người sáng tác cũng hài hòa và thâm thúy trong sử dụng ngữ điệu cổ kính đẳng cấp và sang trọng giàu tạo nên hình với gợi cảm. 

Luyện tập

Huấn Cao – một tín đồ tài hoa và tất cả tâm với chính nghĩa, cùng với nghệ thuật. Hình hình ảnh Huấn Cao được tự khắc họa qua các trường hợp éo le, qua ngôn ngữ và phẩm giá cao đẹp. Ông nhoáng thoáng xuất hiện thêm ở đầu truyện qua lời qua tiếng đồn về tài viết chữ rất cấp tốc rất đẹp. Người ta bảo nhau chữ ông Huấn là báu vật đời người, vậy nên có được chữ của ông không giống nào đã có được con chữ đầy khát vọng, đầy hoài bão tung hoành. Một con tín đồ chịu gông xích trên tín đồ nhưng không lúc nào khuất phục, có trong mình khí phách hiên ngang, khí phách của người dân có đức trong ngẫu nhiên hoàn cảnh nào. Một con fan bị lấp trong bóng tối của lao tù tù về tối tăm dơ nhưng chưa khi nào bị mờ đi thiên lương trong sáng và phẩm giá cao đẹp. Ông dồn trọng điểm tình vào nhỏ chữ nên ông quan niệm chỉ cho chữ những người dân xứng đáng, không vì vàng bạc mà đến chữ. Đối với viên quản ngại ngục, Huấn Cao không cho chữ nếu chưa rõ tấm lòng quản lí ngục, ông từng cho rằng quản lao tù chỉ là kẻ tiểu nhân nhưng mà tỏ khinh thường biệt. Cơ mà khi đã rõ lòng người, Huấn Cao không phải lo ngại gì đến chữ hơn nữa coi quản ngục tù như một tri kỉ. 

Vốn dĩ Huấn Cao được Nguyễn Tuân viết lên thật dường như đẹp đủ đầy giữa tài và tâm, loại tài chiếc tâm của một bạn nghệ sĩ, của bậc hero có khí phách.